Tình thương lớn
(Thương cây dù – Thiền ca làng Mai)
Sống trên đời ai cũng có lầm lỗi
Cũng dại dột vụng về ít hay nhiều
Hãy tha thứ, bao dung và nâng đỡ
Vì vẫn còn một chút để yêu thương
Sống trên đời cao quý nhất tình thương
Mở lòng ra trải khắp muôn phương
Đừng ôm ấp khung trời riêng bé nhỏ
Để lòng ta rộng rãi không vấn vương
Khi thương ai thương luôn cả nụ cười
Thương ánh mắt, chiếc áo và đường đi
Thương cây dù và thương cả đôi dép
Thương bài ca là thương cả con người
Khi trong tim đã có chút tình thương
Là đã có hành trang để lên đường
Dù phong ba, gian lao và nguy khó
Vẫn một lòng vững bước trong gió sương.
Sống trên đời ai ai cũng lầm lỗi,
Cũng vụng về dại dột ít hay nhiều
Hãy tha thứ bao dung và nâng đỡ
Vì vẫn còn một chút để thương yêu
Sống trên đời cao quý nhất tình thương
Mở lòng ra trang trải khắp muôn phương
Đừng ôm ấp khung trời riêng nhỏ bé
Để lòng ta rộng rãi ko vấn vương
Khi thương ai thương tươi mát dịu hiền
Thương thật thà vững trãi và hồn nhiên
Và thương cả những vụng dại, kém cỏi
Rác và hoa là một chẳng thương riêng
Bao đau thương theo gió trôi qua rồi
Tình huynh đệ mãi mãi còn ở đây
Và tất cả sẽ trôi qua tất cả
Chỉ còn đây một mối thân tình thôi.
Khiêm Cung
Nhẫn
Nhẫn là của báu để truyền gia
Nhẫn nhịn phu thê mới thuận hòa
Nhẫn biết kính mẹ với thờ cha
Nhẫn biết thương em cùng mến chị
Nhẫn không khua môi khoe mình chánh
Nhẫn không uốn lưỡi gọi chúng tà
Nhẫn trong thời loạn khỏi nạn tai qua.
Tự biết mình
Quay về, tôi kiếm lỗi tôi
Quán sâu mới thấy.. lôi thôi đủ điều
Tham lam, sân hận, mạn kiêu
Chê bai, xét nét.. Nói nhiều hơn tu
Bấy lâu nay bị cầm tù
Trong bao cám dỗ, mịt mù lợi, danh
Một lời nói cũng hơn tranh
Tham ái, chấp ngã quẩn quanh giữa đời.
Loay hoay tóc đã bạc rồi
Sống trong phiền lụy một đời đa mang!..
Chiều nay thắp một nén nhang
Chí thành trước Phật ăn năn tội tình
Con vì bóng tối vô minh
Trần duyên phủ áng Tâm kinh bụi mờ
Việc tu lần lữa, chần chờ
Việc đời tham vọng chưa giờ lãng xao.
Phước duyên tỉnh thức, hồi đầu
Nguyện theo chân Phật qua cầu tử sanh
Từ nay xin trọn ý lành
” Phản quan tự kỷ ” tịnh thanh nghiệp trần
Ngày đêm tu tập tinh cần
Bước qua thất niệm để gần Đạo tâm.
Nguyện không gây tạo lỗi lầm
Nguyện nhìn nhân thế với tầm mắt thương..
Từ bi, khiêm hạ, nhịn nhường
Cõi lòng an tịnh giữa buồn, lúc vui..
Con xin dưới bóng Phật ngồi
Đường Tu vững tiến không lùi từ đây.
Hương hoa chẳng ngược gió bay
Hương người đức hạnh.. Biết ”quay trở về ”..
Như Nhiên – Thích Tánh Tuệ
Tỉnh Ngôn
Người đời học nói. Con học làm thinh
Người đời học văn minh. Con học đạo đức
Người đời theo kiến thức. Con học đạo huyền vi.
Người đời mê si. Con học tỉnh thức.
Người đời học nhớ. Con tập cách quên
Người đời ngó lên. Con tập nhìn xuống
Người đời ham muốn… Con tập xả ly
Người đời sân si. Con tập hòa ái.
Người đời tự đại. Con tập khiêm từ.
Người đời khư khư. Con hành đại xả .
Người đời muôn ngã. Con một con đường
Người đời vô thường. Con về nẻo Giác.
Sen mọc từ bùn mà sen thơm ngát.
Con đường giải thoát thẳng lối con đi!
Như Nhiên – Thích Tánh Tuệ
Tỉnh thức (Lời bài hát)
Người đời học nói, con học làm thinh
Người đời kêu ca, con học chấp nhận
Người đời học sang, con tìm giản đơn
Người đời oán than, con học thứ tha
Người đời học nhớ, con tập tìm quên
Người đời ngó lên, con học cuối đầu
Người đời còn tham, con tập đủ vừa
Người đời sân si, con tập ái hòa
Người thường tự cao, con tập khiếm từ
Người thường khư khư, con về buông bỏ
Đường đời muôn lối, xin một con đường
Người đời vô thường, xin về tỉnh thức
Một thời yêu ghét, con học bao dung
Người đời khen chê, con rộng cách nhìn
Vòng đời vội nhanh, con hành bước đều
Dòng đời si mê, con.. về…tỉnh thức
Sự thật mất lòng
- Người xuất gia, không hẳn ai cũng là người tu. Nhưng người tu thì không phải ai cũng xuất gia.
- Người có pháp, thì im lặng cũng đang nói pháp. Người không có pháp, dù biết hết tam tạng kinh điển cũng như chiếc máy computer.
- Đã là vàng thì không phải là sắt, nhưng đã là sắt thì có mạ vàng cũng là vàng giả. Cũng vậy, người giác ngộ thì làm gì cũng giác, người chưa giác ngộ thì dù có nói về pháp giác ngộ cũng đang mê.
- Người có tâm thiện, dù có thất bại thì cũng thất bại trong điều thiện. Người không có tâm thiện, dù thành công thì cũng chỉ thành công trong sự bất thiện.
- Người có lòng tri ân, thì biết tri ân ngay cả những bất như ý, khổ đau. Người không có lòng tri ân, thì dù ở trong hạnh phúc đủ đầy cũng thường trách móc, oán thán.
- Nơi đâu có chánh đạo, nơi đó số đông được nương nhờ. Nhưng nơi nào có số đông nương nhờ, nơi đó chưa hẳn là có chánh đạo.
- Người làm thầy chính mình, thì luôn làm thầy người khác. Nhưng người làm thầy người khác, chưa hẳn biết làm thầy chính mình.
- Người thật sự Thấy Biết thì thường tĩnh lặng như không biết gì. Người không thật Thấy Biết thì lại muốn tỏ ra mình hiểu biết nhiều.
- Người thông suốt thiền thì thường ít nói về thiền, chỉ khai thị cho người sáng tỏ. Nhưng người chưa thông suốt thiền thì thích giảng dạy về thiền.
Như một cành hoa dại
Lặng lẽ đi vào đời
Đâu cần đến ngôn lời
Vẫn nhẹ nhàng tải đạo
Sư cô- Trúc Lan Nhã.
Học tập
- Tập giảm bớt mối quan hệ không cần thiết
- Tập sống không dính mắc vào bất cứ điều gì
- Tập sống có kỷ cương và đúng giờ giấc
- Tập hoàn thành mọi nhiệm vụ được giao phó
- Tập sống kham khổ và giản dị đối với những nhu cầu đời sống.
- Tập siêng năng học hành, khiêm tốn, vị tha và tôn trọng của chung.
HT. Viên Minh